Mẹ bùi ngùi tiễn bước con đi
Chầm chậm sông xa nước chảy vào ký ức
Bến quê nghèo mái tóc mẹ vẫn ngóng trông.
Có lẽ cuộc đời rồi sẽ lặng lẽ trôi
Nhưng con vẫn ngóng tìm về bến cũ
Thanh Trắc Nguyễn Văn là nhà thơ, đồng thời là nhà giáo dạy Vật lý tại TP.HCM. Anh làm thơ từ những năm 1990. đến nay tên tuổi anh đã khá quen thuộc với bạn đọc trong nước. Anh đã xuất bản 5 tập thơ in riêng và góp bút trong hàng chục tập thơ in chung nhiều tác giả. Bút nhóm Nắng Thủy Tinh xin hân hạnh giới thiệu thi phẩm Biệt khúc của anh.Cái nền nhà đắp nên từ phù sa
Trồng mấy bụi tre để dành đương rổ rá
Đêm bưng đèn dầu họp bàn làm đường sá
Mỗi người nhín một phần dành để xe đi
Bao đời qua,
Con đường mòn thành quốc lộ
Bến nước đã thành nỗi nhớ
Cho người phiêu bạt tha phương!
Mở đầu bài thơ với bốn câu tưởng như được buông ra từ một tâm hồn đang nhẹ nhàng thanh thoát:
“Đêm vàm kinh có gì trong mắt nhau
Mà nước vẫn chân cầu. Nước chảy
Cánh bèo nhỏ về đâu. Cuộn mãi
Bạn và ta hóa ngọn sóng trăm màu.”